Hành động tai ngược của Trung Quốc ở Tây thăng bình Dương đang mang lại cho Mỹ cái cớ “tuyệt vời” để tăng cường hiện diện quân sự trong khu vực. Đặc biệt, việc Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền hầu như vơ Biển Đông đã cho phép Mỹ đóng vai trò “bảo vệ” các nước nhỏ trong khu vực trước hành động bành trướng, bá quyền của Trung Quốc. Trong thời kì gần đây, Trung Quốc đã tiến hành một loạt các hành động khiêu khích: chiếm đóng bãi cạn Scarborough và cấm ngư gia Philippines lai vãng đến khu vực này; tăng cường hiện diện quân sự ở Bãi Cỏ Mây để thực thi cái gọi là “Chiến lược cải bắp” thâu tóm hết thảy Biển Đông. Thiếu tướng Trung Quốc Zhang Zhaozhong giải thích rằng “Chiến lược cải bắp” là bao vây bãi cạn Scarborough, Bãi Cỏ Mây và các hải phận đảo khác…với một lực lượng hải quân đông đảo để chặn đường chi viện của đối phương. “Đường lưỡi bò”: Mưu toan "cướp biển" lớn nhất thế kỷ 21 Trong một công hàm đệ lên liên hiệp Quốc hồi tháng 7/2009, Trung Quốc khẳng định “chủ quyền không thể bàn cãi” đối với các quần đảo ở Biển Đông và “những vùng biển liền kề/can dự”. Đi kèm với công hàm vô lối nói trên là cái gọi là bản đồ “đường chín đoạn” hết sức phi lý để xác định các yêu sách của Trung Quốc trong khu vực. Không hề có luận cứ nào hiệp với luật pháp quốc tế, Trung Quốc ngang nhiên nói các đảo và các lãnh hải xung quanh ở Biển Đông là bờ cõi do “tổ tiên” để lại. Đáng để ý là cái gọi là bản đồ “đường chín đoạn” vô cứ này lại do chế độ Quốc dân đảng tự vẽ hồi cuối những năm 1940, một chế độ “phản động” đã bị chính những người cộng sản Trung Quốc đánh đuổi khỏi Đại lục. Cái bản đồ “đường lưỡi bò” này liếm trọn Biển Đông, tước bỏ các vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của các bên tranh chấp khác như Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei - theo Công ước liên hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS). Trung Quốc ngang nhiên tuyên bố “chủ quyền không thể tranh luận” đối với lãnh hải nằm trong “đường lưỡi bò” và chỉ để lại cho một số bên bàn cãi một vùng lãnh hải rộng có 12 hải lý tính từ bờ biển. Tuy nhiên, yêu sách tham vô độ này của Trung Quốc ở Biển Đông đã đụng chạm đến lợi ích sát sườn của cộng đồng quốc tế. Với cái bản đồ “đường lưỡi bò” phi lý và tham lam vô độ này, Trung Quốc mưu toan biến một lãnh hải quốc tế rộng tới 3,5 triệu km2 này thành “ao nhà” giống như hồ Michigan của nước Mỹ. Đáng chú ý, Biển Đông vốn là tuyến hàng hải tối quan trọng, vận tải hơn 1/3 tổng khối lượng thương mại toàn cầu. Nếu cộng đồng thế giới không lên tiếng phản đối, yêu sách “đường chín đoạn” này sẽ là một vụ “cướp biển” lớn nhất trong lịch sử nhân loại. Mưu đồ của Trung Quốc Từ lâu, Trung Quốc đã dòm nom nguồn thủy sản, trữ lượng dầu khí phong phú ở Biển Đông. Tuy nhiên, hành động của nước này đã trở thành ráo riết hơn, ngược ngạo hơn trong thời gian gần đây. Có hai giả thuyết về hành vi của Trung Quốc. Thứ nhất, hành vi này bắt nguồn từ tâm trạng bất an. Lập trường ngày một hung hăng của Trung Quốc xem ra bắt nguồn từ sự thiếu tự tín do tăng trưởng kinh tế tốc độ cao dẫn đến nguy cơ khủng hoảng kinh tế ở nước này. Giả thuyết thứ hai là các động thái ngạo ngược nói trên của Trung Quốc đề đạt xem nhạt phèo về sức mạnh kinh tế-quân sự gia tăng. Nó nằm trong mưu đồ độc quyền các nguồn tài nguyên hải sản và dầu khí ở tuốt Biển Đông, trong tham vọng độc bá khu vực và sau đó là bá chủ toàn cầu. Các hành động bá quyền tai ngược của Bắc Kinh đã khiến cho các nước láng giềng cảnh giác và lo ngại. Vô hình chung, Trung Quốc đang đẩy một số nước hàng xóm về phía Mỹ, biến Washington trở nên một vị phúc tinh - một đối trọng quân sự với Bắc Kinh trong khu vực. Chính sách “xoay trục” của Mỹ Theo nhiều nhà phân tách, chiến lược “xoay trục” của chính quyền Obama là một sự rút lui khỏi chiến lược cai trị quân sự toàn cầu dưới thời Tổng thống tiền nhiệm George W Bush. Nó được thiết kế để làm bình phong cho một cuộc thoái lui có chừng mực của Mỹ khỏi Trung Đông và Tây Nam Á. Chính sách “xoay trục” sang Châu Á-yên bình Dương nhằm tăng cường sức mạnh quân sự của Mỹ ở khu vực, với 60% sức mạnh hải quân Mỹ được chuyển tới Tây yên bình Dương. Động thái này đi kèm với việc khai triển nhanh của các đơn vị Thủy quân lục chiến Mỹ, trải dài từ Okinawa qua Guam đến Australia. Lực lượng đặc biệt Mỹ tiếp chuyện tham dự chiến dịch chống lại các phần tử Hồi giáo cực đoan ở miền Nam Philippines, trong khi vẫn tham gia tập trận đánh chiếm biển đảo với các đơn vị quân đội Philippines gần quần đảo Trường Sa và bãi cạn Scarborough. Diễn biến gần đây nhất là chính phủ Philippines dự kiến sẽ cho phép các lực lượng Mỹ tiếp cận nhiều các căn cứ Philippines, trong đó có căn cứ hải quân khổng lồ của Mỹ trước đây ở Vịnh Subic. Chủ nghĩa dân tộc trỗi dậy ở Nhật Bản Các hành động của Trung Quốc và Mỹ đã là quá đủ để khiến cho Tây thăng bình Dương dậy sóng. Thế nhưng, khu vực này còn có một nguồn “gây bão” bất ổn thứ ba và đó là Nhật Bản. Cánh hữu Nhật Bản, trong đó có đương kim Thủ tướng Abe, đã lợi dụng các hành vi bá quyền của Trung Quốc ở Biển Đông và tranh chấp Trung-Nhật liên tưởng đến quần đảo Senkaku/Điếu Ngư để xúc tiến việc huỷ bỏ Điều 9 của Hiến pháp hòa bình Nhật Bản, trong đó ngăn cấm chiến tranh như một công cụ của chính sách đối ngoại và ngăn ngừa Nhật Bản thành lập một quân đội chính qui đầy đủ. Mục đích của cánh hữu Nhật Bản là có một chính sách ngoại giao-quân sự độc lập hơn với Mỹ. Nhiều nước hàng xóm e sợ rằng một nước Nhật Bản độc lập hơn với Mỹ sẽ tìm cách phát triển khí giới hạt nhân, trong khi nước này thừa sức làm điều đó: cả về trình độ khoa học công nghệ lẫn tiềm lực sẵn có. Dưới sự o ép của Trung Quốc, một số nước hàng xóm có dấu hiệu bớt lo ngại tiến trình “tái quân sự hóa” ở Nhật Bản. Cách đây không lâu, Ngoại trưởng Philippines, Albert del Rosario, đã công khai ủng hộ việc Nhật Bản tái vũ trang để chống lại tham vọng bá quyền của Trung Quốc. Yêu sách chủ quyền cương vực tham và ngược ngạo của Trung Quốc, chính sách “xoaytrục” của Mỹ và sự hồi sinh của chủ nghĩa dân tộc ở Nhật Bản… chính là những nguyên cớ khiến cho Biển Đông đang trở thành “mắt bão” ở Tây thăng bình Dương. Nhiều nhà quan sát lưu ý rằng tình hình quân sự-chính trị ở Châu Á thăng bình Dương đang giống như tình hình Châu Âu vào cuối thế kỷ 19, với sự xuất hiện một cấu hình hao hao về cán cân quyền lực chính trị. Đó là một lời nhắc nhỏm hữu ích vì dạng cân bằng cập kênh đó ở Châu Âu rốt cuộc đã dẫn đến Chiến tranh thế giới thứ nhất hồi đầu Thế kỷ 20. Lê Chân (theo atimes.Com) |
Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013
Biển Đông: “Mắt bão” ở Tây Thái Bình Dương
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét