Khi đã có thời gian gắn bó, tương khắc sẽ có những kỷ niệm và khi có kỷ niệm, nếu một ngày nào đó không còn hiện diện bên cạnh ta nữa, sự tiếc sẽ đến…Rồi vững chắc rằng sự tiếc nuối sẽ đưa bạn về quá khứ, về thời khắc bạn còn sở hữu thứ đó, nghĩ về lần đầu tiên bạn có nó, những lúc bạn vui hay buồn đều có nó bên cạnh… Cái gì mới bao giờ cũng thật tuyệt và cho ta cảm giác kích thích mới mẻ, nhưng dần về sau, khi đã quen với sự hiện diện của nó, bạn sẽ có những nghĩ suy như là nó nguyên là của bạn rồi, quan hoài hay không cũng không còn quan yếu nữa…Rồi bạn dần dửng dưng

Hãy bắt đầu từ việc học dung thứ và trân trọng bản thân mình. Tôi nén cười, nhẹ cầm lấy chiếc mũ rồi tiến về phía em – những bước chân làm nên định mệnh của chúng tôi… Vân Anh - Một… hai… ba…bốn… năm! – Tôi đưa từng ngón tay một lên, chầm chậm đếm trong sự sửng sốt đến cực độ của anh.
– Đã năm giờ đồng hồ bạn đi theo tôi rồi đấy! Tôi thỏa mãn nhìn từng cung bậc cảm xúc đang biến đổi trên gương mặt anh. Nhớ giữ giàng sức khỏe nhé! Chị sẽ dành cho em thật nhiều bất thần ngày em trở lại!”- Đó là lần chung cuộc tôi được nghe tiếng cười trong vắt và an nhiên ấy… Bởi…chuyến đi ấy đã cướp mất em tôi.
Có ai lại ngốc đến mức lại không biết có người đang theo mình những 5 tiếng đồng hồ kia chứ? Chỉ là, tôi muốn đùa anh một tẹo thôi… - Của bạn. Một trong những tính xấu của con người là ‘đứng núi này trông núi nọ’, là so sánh những thứ đang có với những thứ họ muốn có.
Quân, em xin lỗi… Có những điều một khi đã trôi đi thì không thể nào lấy lại được. Tôi tưởng dường như em vẫn đang ngồi kia, say sưa và bình yên trong thế giới của riêng mình, thế giới của những bức tranh và màu sắc…Trên chiếc bàn gỗ nhỏ nhắn nơi góc tường, tôi tìm thấy cuốn sổ đen em vẫn luôn mang theo bên mình. Giá chi, thời gian có thể dừng lại mãi ở nơi này, nơi mà tôi có anh… -Em nhớ anh, thực thụ rất nhớ anh! Hãy quên đi cái từ “chị” đáng ghét ấy đi nhé.
Mất chức năng cơ thể sau 1 tai nạn. Màu giấy đã ngả vàng nhưng những nét chữ mềm mại ấy vẫn chưa hề nhạt phai… “Nhóc à! Em vẫn khỏe chứ?”…. Ngạc nhiên… Ngỡ ngàng… rồi thẹn thùng đưa tay lên gãi mái đầu cá tính, anh mỉm cười nhìn tôi – nụ cười ấm cả ngày gió lộng.
Tôi gửi niềm nhớ anh qua những câu chúc giản đơn khi đêm buông lạnh.
Và rồi, tôi đã thấy… Em ngồi đấy, lặng lẽ như một phần của cơn mưa… Vân Anh Chúng tôi xa nhau với lời hứa một ngày sẽ trở lại. Hoặc giả thử tệ hơn là khi bạn hoàn toàn cô độc thì hãy để thời kì làm 1 người bạn vô hình, giúp bạn quên đi và tìm lại sự thanh tú vốn có của bản thân. Hãy biết là không có gì mất đi hoàn toàn, chỉ cần bạn còn nhớ về nó thì nó mãi mãi tồn tại trong tim bạn… Hãy nhớ rằng cái gì bắt đầu từ trái tim cũng đáng được trân trọng và nâng niu.
Nhưng, điều ấy có cấp thiết nữa không? Tôi chỉ biết rằng “tôi” ngày ấy đã đi theo em, hết phố này sang phố khác, hết con đường này sang con đường khác.
Tháng 13? Ngốc ngếch thật! Không ngốc đâu. Núi rừng Sapa đã giữ lại mãi mãi hơi ấm người con gái tôi yêu. Những bức tranh về anh chứa chan căn phòng vẽ. Một ngày tuyết rơi nhiều thật nhiều, họ tìm thấy em dưới chân ngọn núi cao.
Giữa muôn vạn người trên trần gian này, chúng tôi đã tìm ra nhau, đã gặp nhau để rồi bước cạnh nhau… nhưng chẳng thể là của nhau.
Ngập ngừng đưa tay đỡ lấy giọt nước mắt của anh, tôi bừng tỉnh khi giọt nước nóng bỏng ấy cấp xuyên qua tay rồi rơi xuống trang giấy để mở. Có thể sẽ lâu đấy nhưng hãy tin vào phép màu của thời gian bạn nhé…Cuốc sống này ngắn ngủi lắm, nên đừng để những tiếc nuối, muộn phiền của dĩ vãng làm bạn quên đi những niềm vui của thực tiễn.
Tôi bật cười trong nước mắt, đến cuối cùng chúng tôi vẫn chẳng thể có được nhau. Bạn từ đó sẽ biết trân trọng những thứ xung quanh mình, vì bạn đã ý thức được là không có gì mãi mãi thuộc về mình hay mãi mãi hiện diện bên mình. Chiếc casset cũ lại đốt cháy tim tôi bằng những âm thanh rời rạc xưa cũ.
Đừng gạt bỏ hay cố quên đi

Vậy từ bây chừ hãy học cách trọng tuốt tuột mọi thứ mà bạn có. Mất cảm giác an toàn hoặc sự tự tín.
Hãy nghĩ đến những điều bình dị, nhỏ bé nhưng tuyệt đẹp mà cuộc sống đem lại, khi buồn bạn nhé! Gửi từ Wendy Nguyen Truyện ngắn: Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn đợi tháng 13 xưa cũ - tác giả Diên Vỹ Dành tặng em, nhóc ngốc của tôi!^^Việt Quân Tôi đẩy nhẹ cánh cửa gỗ đã lâu ngày đóng kín… Vài mẩu nắng nhàn nhạt len lỏi theo kẽ hở vừa xuất hiện, mau chóng tràn vào căn phòng lạnh lẽo.
Hơi sương nhàn nhạt tản dần đi, nhường chỗ cho những vụn nắng bé nhỏ từ từ rơi xuống, nhún nhảy trên ô cửa nhuốm màu năm tháng… Đã đến lúc tôi phải đi.
Mất tự do. “ Gần đến tháng 13 rồi. Môi anh nhẹ mấp máy, tợ hồ như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, đôi mắt ánh lên nụ cười ưa. Rất gần… Tôi siết chặt lấy bờ vai đang run lên khe khẽ ấy… Đừng khóc… Tôi nhớ ai đó đã từng nói rằng: Nếu một chàng trai bật khóc vì một cô gái thì đó là cô gái mà anh ta thương hơn chính bản thân mình.
Vậy mà giờ đây, những gì tôi có được chỉ là những mảnh vỡ kí ức về em, không hề trọn vẹn. Bởi giờ đây, em muốn tìm một nơi để mình tựa vào, chứ không phải là bờ vai để mọi người vay nữa. Hai con đường rẽ ngang có chủ đích.
Trời phơ phất vài giọt mưa chiêm. Tha cho chính bản thân bạn để cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Hãy tìm đến hay đơn giản là nghĩ đến những thứ làm bạn vui khi bạn cảm thấy buồn. Phải rồi, tôi và anh đã thuộc về hai thế giới thật sự rất xa nhau… Một vong hồn thì làm sao còn hơi ấm? Ngần ấy năm đã trôi qua, không quá dài nhưng chẳng ngắn cho những nhung nhớ.
Biết là khó nhưng hãy nhìn xung quanh, chắc chắn sẽ có ai đó hay thứ gì đó bên cạnh làm bạn cảm thấy nhẹ nhõm và thanh bình hơn. Đứa trẻ được em ôm chặt vào lòng vẫn sống, nhưng em thì… Chao đảo… Hoang mang một mảnh tình cô lẻ…. Thế mà, lúc này đây, đó lại là sự thực, trêu tức đến tàn ác. Thậm chí có lúc bạn nghĩ đến chuyện đổi nó lấy một thứ khác đẹp hơn, tốt hơn.
Nhưng dẫu sao, tôi cũng đã đứng trước anh, đã sà vào lòng anh và nói những lời từ tận đáy tim mình. Có một câu nói “Nếu bạn muốn thương tình ai đó, hãy thương tình chính bản thân bạn trước đã”. Tôi lại đến nơi lần trước tiên gặp gỡ. Tôi học cách để em bước đi, nhưng chỉ càng khiến cho những chơi vơi trong chính mình trở nên rõ nét.
Bên ngoài cửa sổ, một vài vạt nắng trước nhất đã nhuộm cho nền trời màu nhóng. Để rồi… đến khi mất đi thứ đó, họ mới nhận ra nó quan yếu đến thế nào…Có bao giờ bạn tự hỏi do đâu bạn cảm thấy như vậy? Phải chăng là do xúc cảm đến sau và thường trễ hơn thực tế bởi thế khi có thì ta ko biết đến. Sóng mũi tôi bất giác cay xè khi đọc đến câu rốt cuộc trong cuốn sổ ấy: “Nhóc à! dường như chị yêu em thật rồi!”vì sao lại như thế? Tại sao em lại đẩy tôi ra khỏi thế cuộc em, để rồi giờ đây chỉ còn mình tôi lạc bước trong hoang mang? Em vô tâm hay số mệnh đã quá nhẫn tâm? Tôi để mặc giọt nước mắt đang lặng lẽ trào khỏi khóe mi, chẳng buồn đưa tay gạt lấy.
Có khác chăng, giờ đây tôi chỉ có thể ngắm nhìn anh trong yên lặng. Hiu hắt… -Phải gọi là chị chứ! – Đôi mắt em thoáng run rẩy khi nói ra những lời mà có nhẽ, chính bản thân em cũng cảm thấy nực cười

Hãy đánh lừa cảm xúc của mình 1 lúc để được thanh thoả. Tôi đã từng vẽ lên trong tâm tưởng mình rất nhiều hình ảnh cho ngày gặp lại, nhưng chưa bao giờ là cảnh tượng như ngày nay.
-Vân Anh?. Nhưng rồi, lập tức, khuôn mặt đáng yêu lại phịu khi phát hiện ra điểm không có lí. Sẽ thấy được là con người thì ai cũng có thể mắc sai lầm và để dung tha là một nghệ thuật không phải tự nhiên có được, mà phải học, phải trải nghiệm và chiêm nghiệm…Vậy vì bất kể lý do gì mà bạn đang rơi vào thứ xúc cảm như tiếc nuối, đau đớn vô vọng thì hãy nghĩ đến sự tha thứ.
Mưa mênh mang đến lạ. Bởi lẽ mặc dầu bạn mắc lỗi lầm, dù rằng có lúc bạn làm nhiều điều sai làm hại đến chính bản thân bạn và bạn tự thấy chán ghét chính mình…nhưng một khi bạn có thể dung thứ cho chính bản thân bạn, một khi bạn đã vượt qua được sự tự vấn lương tâm, thì khắc bạn sẽ có cái nhìn vị tha hơn trong cuộc sống, sẽ bao dung hơn với những người khác. Kiễng chân lên, nhẹ nhàng vòng tay qua cổ anh, lần đầu tiên tôi cho phép mình được giữ chặt lấy anh, được bình yên tựa đầu lên bờ vai vững chãi ấy.
Tôi choàng tỉnh, tay vẫn giữ chặt cuốn sổ mỏng manh ấy. Sự thất thần, chơi vơi đang hiện hữu nơi đáy mắt anh khiến lòng tôi quặn thắt.
Đôi tay bé nhỏ liên tục phác họa lên tấm toile những nét vẽ mềm mại, uyển chuyển. Hôn lên bờ mi thân thương, hôn lên đôi môi quen thuộc, chưa bao giờ tôi thèm khát được hữu hình trước anh như hiện. Hãy dạo sự bình yên trong tâm hồn để không bị xao động khi có những sự đổi thay đột ngột. Tôi đã đợi anh như lời hứa của năm ấy. Dáng người nhỏ nhắn, nụ cười trong vắt, ánh mắt thảng hoặc mơ màng…, vơ những điều đó đều khiến thèm khát che chở, bảo vệ em trong tôi trào dâng mạnh mẽ.
Nhiều người ngay tức thì kết liên nỗi buồn đau với cái chết của những người chúng ta yêu, nhưng có nhiều kiểu mất mát có thể đẩy chúng ta vào nỗi đau buồn sâu sắc.
Chúng ta có thể cảm thấy buồn đau khi đánh mất bất kì điều gì chúng ta thương. Mất tài sản. Ánh tà dương đổ lên bờ vai gầy của em thứ ánh sáng màu cam bàng bạc.
– Đừng nói những điều bất nghĩa ấy nữa. Đôi khi như thế có thể khiến nỗi đau trở nên nhẹ nhàng hơn… Vân Anh Tôi nhìn con người đã từng mạnh miệng tuyên bố rằng “Xem trộm nhật kí của người khác là tội chết” đang lần giở từng trang nhật kí của chính tôi.
Tôi xoay người, chậm chạp nhìn khắp lượt nơi đây… một tẹo lạ lẫm, một tí thân yêu, một tẹo chơi vơi hòa trộn vào nhau, lặng lẽ thấm dần lên từng tế bào còm, khẽ khàng chạm đến những gì bóng gió nhất…Chạm vào tấm toile với bức tranh vẫn còn dang dở trên giá vẽ, tôi nghe tim mình vụn vỡ.
Lần thứ n tôi đưa máy ảnh lên, điều chỉnh cự ly… Một cơn gió bất thần vút qua, chiếc mũ phớt xinh xắn trên mái tóc em vụt bay về phía sau, vẽ một đường cong duyên dáng trên giò trước khi đáp xuống bãi cỏ dưới chân tôi. Chút nắng cuối ngày cũng theo nụ cười ấy mà tan biến, bóng chiều chập choạng kéo đến. Khi mất thì ta hối tiếc, chỉ có nỗi nhớ là mãi mãi?tuốt luốt những cảm xúc đó bắt đầu bằng 1 chữ ‘mất’.
Và cố nhiên, sự ngẫu nhiên giữa tôi và anh được xếp trong những mối lương duyên đẹp đẽ nhất.
Bắt đầu từ chính bạn thân bạn. – Anh đưa chiếc mũ về phía tôi như một sự chữa ngượng

Tôi cười vu vơ, đó có gọi là ngớ ngẩn không nhỉ? Mà thôi, quên đi, lần trước tiên trong hơn 20 năm trên thế cục này, tôi biết thế nào là yêu mà… Em cứ miệt mài trong thế giới của riêng mình, bỏ quên mọi thứ xung quanh.
Dẫu điều đó có muộn màng thế nào đi chăng nữa… Việt Quân Chưa bao giờ trong tôi, em là “chị” đúng nghĩa. -Vân Anh… - Giọng Quân đột nhiên trở thành thảng thốt Tôi khựng người, anh biết tôi đang ở đây sao? -Một ngày nào đó… chúng ta sẽ lại có nhau, phải không em? Tôi mỉm cười nhìn anh.
Cái lạnh đêm khuya bao trùm khắp căn phòng bé nhỏ. Đó có lẽ là lần độc nhất vô nhị tôi lớn tiếng như thế với em. Chữ “duyên” luôn nối liền cùng chữ “phận” là thế. Chẳng biết tự bao giờ, với tôi, anh đã trở nên nguồn cảm hứng nghệ thuật bất tận. -Bất nghĩa? Làm thế nào để chị có thể chấp thuận em, làm thế nào chị mới có thể đối diện với tình cảm của chính mình? -Chị cần một người đàn ông trưởng thành chứ không phải một cậu nhóc! Tôi nhìn em… Sững sờ… Tôi có thể thấy rõ ràng khuôn mặt “không-thể-nào-tin-nổi” của chính mình đang phản chiếu trong đôi mắt trong ấy.
Dẫu biết rằng cố chấp, nhưng tôi không muốn thế gian chỉ trỏ, gọi tôi là “máy bay bà già” còn anh là “phi công trẻ”. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn cảm ơn số phận, khi chung cuộc cũng cho tôi được gặp anh… Lần tay theo từng đường nét góc cạnh trên khuôn mặt thân quen, tôi tĩnh lặng nghe từng dòng cảm xúc trong mình ồ ạt tuôn trào, tưởng hình như có thể vỡ tung, nhấn chìm tất cả.
Nhưng nếu vậy có thể khiến mọi việc trở thành dễ dàng hơn thì tôi cũng cam tâm. Tôi vẫn luôn tin vào mối lương duyên giữa người với người. Nỗi đau buồn, hay tiếc nuối là 1 xúc cảm tự nhiên chúng ta có khi đáp ứng trước 1 sự mất mát.
Em tin là thế… Hẹn gặp anh ở mai sau xưa cũ…Hẹn gặp em ở nỗi nhớ thênh thang…Hẹn một ngày ta lại tìm thấy nhau… Khi ấy…tháng mười ba sẽ quay về…. Có nhẽ, em chưa bao giờ biết được rằng, ngay từ khi em vô tình trở nên người mẫu trong những “shoot” ảnh ngẫu hứng của tôi, thì em cũng đã nhẹ nhõm bước vào tim tôi như thế.
Tôi vạch ra giới hạn cho chính trái tim mình, mặc dù hiểu được điều đó sẽ khiến anh tổn thương ghê gớm… Làm sao tôi có thể không nhận ra sự thất vọng đong đầy trong đôi mắt nâu ấy, làm sao tôi có thể không nhận ra sự gượng gạo trong nụ cười của anh mỗi khi tôi nói lời từ chối… Nhưng chúng tôi, làm sao có thể? Việt Quân -Em có thôi đi đi cái lí lẽ vớ vẩn ấy đi được không? Làm ơn, hãy nói đến tình cảm của hai chúng ta thôi, đừng lôi thêm vấn đề tuổi tác chết bầm ấy vào nữa.
“Ôm em, một lần nữa thôi, được không anh?”. Cứ như thể một chuỗi đứt gãy liên hoàn, cơn nhói nơi trái tim mau chóng lan tỏa khiến những ưu thương tưởng chừng như đã lãng quên lại bỗng chốc ùa về, nguyên vẹn như chưa hề phủ xanh cùng năm tháng… Tôi dường như có thể cảm nhận được hơi ấm em vẫn còn vương lại nơi đây.
Mà hãy mỉm cười vì nó sẽ đem đến sức mạnh tinh thần khi bạn nghĩ về nó. “Look into my eyes, you will seeWhat you mean to meSearch your heart, search your soulAnd when you find me there you'll search no more”(*) Cơn đau tựa hồ như những con thú dữ ào tới, gặm nhắm rồi xé nát quơ… Em ở đâu? Chẳng phải em đã hứa sẽ đợi tôi hay sao? Sao giờ đây em lại bỏ mặc tôi chênh vênh trong những cơn mơ day dứt chẳng thể nguôi.
Em hứng khởi, nụ cười như mùa thu tỏa nắng khi tìm thấy một khung cảnh chấp thuận cho chính mình. Anh không ngại ngần trao tôi những lời thương ngọt ngào… Chúng tôi vẫn đi trên hai con đường song song… Chúng tôi vẫn chỉ bước bên cạnh đời nhau… Chúng tôi vẫn chưa phá vỡ đi bức tường băng vô hình ấy… Nhưng… Chúng tôi đã học cách nhìn về phía nhau… Chúng tôi đã học cách nắm lấy tay nhau để cảm nhận trọn vẹn hơi ấm… Tôi đã yêu.
Tôi đã tin em, tin vào một ngày tươi đẹp ở tháng 13 ấy. Đã đến lúc tôi nên trở về với nơi thuộc về chính mình… Siết chặt lấy tay anh lần sau cuối, tôi bước vào luồng sáng hư ảo… Một bước nữa thôi, tôi sẽ thực sự xa anh mãi mãi.
Cụp xuống đôi mắt yêu đuối, tôi gửi câu giải đáp vào màn mưa thênh thang… “Em sẽ đợi!” Năm tháng vô tình, lòng người hữu ý. Không ngần ngại hay âu lo, không chần chừ hay nghĩ suy, tôi chọn cách bỏ qua tuốt để giữ lấy anh, để giữ lấy tình tinh khôi và đẹp đẽ ấy. Tôi yêu em từ cái nhìn đầu tiên? Đến giờ khắc này, tôi cũng chẳng rõ nữa.
Ác rốt cuộc cũng phá tan màn sương dày đặc, kiêu hãnh nhô lên, chiếu sáng một khoảng rộng lớn, mông mênh của đất trời… Phải, một ngày nào đó, chúng ta sẽ quay về bên nhau

Em đang ở đây phải không? Vân Anh Phải! Em đang ở đây và bên cạnh anh. “ Chị ngốc thật, khi lúc này lại nhớ em nữa rồi.
Thế rồi, lại dọn dẹp hết mọi thứ… Thế rồi, lại tiếp nói quanh khắp nơi… Một ngày dài, tôi đã lặng lẽ theo em như vậy. Em sẽ trở về với tư cách là một người đàn ông trưởng thành như chị mong muốn” Trong cơn mưa xanh xao ngày ấy, anh nhìn tôi, câu hứa mông lung nhưng kiên định.
Tuy nhiên, nụ cười trên môi vẫn nhãi ranh và “đốn tim” như thế. Như một cô gái lần đầu biết yêu, tôi trông chờ thời kì chóng trôi, để tôi có thể thấy anh, mặc dù chúng tôi đang cách nhau nửa vòng trái đất.
Từng tế bào còng trong thân thể thay tôi gào thét nên điều không bao giờ có thể trở nên hiện thực ấy. Em xoay lại, đôi mắt thoáng vẻ lúng túng, bước chân nhỏ ngập ngừng, nửa muốn bước tới, nửa lại không. Những ngày cuối đông nơi Sa Pa lạnh thật! Ước chi, lúc này có em bên cạnh chị nhỉ?”…“ Lạ thật! dụng tâm của chị không phải là vẽ em, Vậy mà sao khi định thần lại, hình ảnh em cứ hiện lên rõ ràng thế này?” Đây không hẳn là nhật kí, mà có nhẽ chỉ là những dòng em viết vội trong chơi vơi cảm xúc.
Đau… đến tận tình can… Tôi xoay đi, bước chân không thể vững vàng… Tôi ngăn mình nhớ em, tôi ngăn mình không được nghĩ về em, tôi ngăn mình lục tìm bóng hình em trong tiềm thức. Tôi chừng như có thể thấy bóng dáng lặng lẽ của em bên bệ cửa thấp, đờ đẫn nhìn cánh rừng thưa sau nhà trong những chiều hoàng hôn buông chậm.
Nếu bạn yêu và ưng bản thân mình, thì bạn sẽ giàu tình yêu thương hơn, dễ bằng lòng người khác hơn. -Té ra là bạn biết? – Câu nói cụt ngủn khiến tôi phì cười không kiêng nể. Dường như, vẽ về anh như một cách thức để tôi tự xoa dịu nỗi nhớ của chính mình… Việt Quân “Chị sẽ đến Sapa một tháng cho chuyến tự nguyện sắp tới. Hai cuộn phim trong máy ảnh tôi tràn đầy hình ảnh em.
Chắc thời kì ấy không gặp được em rồi. – Tôi thầm thĩ, dẫu biết rằng anh chẳng thể nào nghe được.
Mất mát dường như có khối dạng khác nhau:Mất 1 mối quan hệ, mất việc, mất nhà hoặc mất 1 đồ vật quý. Vậy mà, em vẫn cười, nụ cười heo hắt đến úa lòng.
Và để hiện nay bạn chợt nhận ra rằng những thứ phù phiếm tốt đẹp bên ngoài luôn có thể mua được, nhưng kỷ niệm và sự gắn bó thì không bao giờ. Tháng 13…” _ Vân Anh…! – Tôi nghe rõ tiếng thì thào yếu ớt của chính mình trong cơn chợp chờn giữa hai bờ thực hư.
Thư thái. “Đợi em chị nhé! Hãy hứa rằng sẽ đợi em. Tôi “save” lại tuốt tuột những cuộc nói chuyện với anh như những bức thư tình vụng về nhưng thật đẹp. (Nghe tiếp phần 2 Blog Radio 292 Tại Đây ) Đánh mất cảm giác an toàn sau 1 sang chấn tâm lý. Tuy nhiên may mắn là tiếc nuối có thể dẫn bạn đến 1 sự đổi thay hăng hái về bản thân.
Lá thư trong tuần: Có những cảm xúc đến muộn… Người ta hay nói rằng con người thường không biết trân trọng những thứ mà họ đang có.
Tháng 13 là tháng dành cho những người thương nhau sẽ quay về với nhau đấy. Hãy mạnh mẽ từ bên trong để không bị đánh gục bởi những thử thách của cuộc sống.
Chung cục, anh cũng đã đến được nơi này… chờ thỉnh thoảng khiến người ta mỏi mệt đến tận sâu thẳm tâm hồn, nhưng đó cũng chính là lý do duy nhất để niềm tin có điểm tựa mà tiếp chuyện nhòm.