“Tôi đã hoàn thành xong vai trò của mình” Trong suốt mấy chục năm phiêu bạt trên đất Tây Ninh, ông Được đã nhiều lần nói với mọi người về thân phận của mình nhưng hầu như chơi ai nhọc lòng đến lời nói của một ông già ngẩn ngơ. Trong suy nghĩ của mọi người, ông chỉ là một “kẻ khùng vô gia cư”. Ông Được và đồng đội cùng khóc khi nhận ra chiếc võng năm xưa Ông Ngô Văn Đào kể, những lần uống rượu hoặc bị ai đe, “Năm khùng” thường vỗ vào ngực và bảo” tao là lính nè” nhưng nghĩ ông khùng khùng nên không ai tin. Hiện bình tâm lại mới biết, hóa ra lúc đấy là những lúc ông không khùng. Một thanh niên gan góc đã từng “trả vợ”, thay tên, đổi tuổi chỉ để được ra mặt trận, thế mà trong những khoảnh khắc hiếm hoi tỉnh táo thời bình, lại chẳng thể khiến ai tin ông là lính. Bên giường bệnh, những lúc ý thức háo hức, ông đã kể lại những tâm tình trong mấy chục năm lưu lạc. Từng có người nghe ông bảo là lính, những vết thương trên thân thể là do chiến tranh, đã xui ông lên chính quyền địa phương tả để được hưởng chế độ. Ông nghe vậy thôi chứ trong lòng nghĩ: “Mình đi chống chọi tình nguyện cho giang sơn, có ai bắt đâu. Mình bị thương thì phải chịu, có gì to tát. Bị thương mà không chết là tốt rồi. So với bạn bè thế là may mắn quá”.Tự cho mình là người may mắn so với sao đồng đội đã hy sinh, do vậy, ông - một người lính bước ra khỏi cuộc chiến trong cảnh không quê hương, không người thân, không cơm no suốt 40 năm - chưa một chút suy bì. Ông đã tự chọn lý tưởng chống chọi và tự đặt vào trái tim biết nói lời yêu nước nồng nàn một sứ mạng mang tính định mệnh. Ông san sớt: “ Bọn chú xác định vai trò của mình là đương đầu để giang san hết giặc. Sau này hết chiến tranh là coi như đã hoàn tất nghĩa vụ. Vai trò của mình đã xong. Sống hay chết thì cũng không ân hận nữa”. Một người từng bỏ lại cả thanh xuân và ký ức ở mặt trận, giờ chỉ mong mọi người tin mình là lính “Nhắn với đơn vị chú là chú vẫn còn sống” Ông Nguyễn Ngọc Điềm, số nhà 19/59, phố Lê Lợi, Hải Phòng, bạn chiến đấu cùng đơn vi với ông Được, kể, từ ngày biết đồng đội mình còn sống trở về, ông vẫn luôn phấp phỏng một yêu cầu. “Tôi và rất nhiều đồng đội còn sống đều hết sức nể phục và xót xa trước bạn mình. Được đã không may nắm được chứng kiến khoảnh khắc đất nước kết thúc chiến tranh để cầm trên tay tờ giấy giải ngũ trở về với quê hương gia đình. Đồng chí ấy, 40 năm qua chưa một lần được xuất ngũ. Không phải đấu tranh với bom đạn quân thù thì lại phải đối mặt với bệnh tật, đói rét, cô đơn. Hai trận chiến ấy đều cam go, ác liệt như nhau. Liệu có bù đắp nào xứng đáng cho người đồng đội anh hùng của chúng tôi?”. Còn ông Nhữ Hồng Doanh, xã Kiến Thiết, huyện Tiên Lãng, người biết rõ nhất việc ông Được nằm trong diện miễn nhập ngũ nhưng vẫn thay họ, đổi tuổi để tráo hồ sơ xin đi quân nhân, nói: “Ngày tòng ngũ tôi và ông Được cùng đi, nhưng khi tôi trở về thì đồng đội tôi đã thành liệt sĩ. Tôi mang ba lô, cầm theo tờ giấy phục viên về quê xây dựng hạnh phúc trong niềm vui sum họp. Người đích mẫu của Được thì phải nhận tờ giấy báo tử mà không biết thể xác con mình nằm lại nơi đâu”. Thiếu tướng Trần Đình Huy, Cục Trưởng Cục Trinh sát - quân nhân biên phòng đã cùng nhiều đồng nghiệp về tận Tiên Lãng thăm ông Được, biểu thị lòng mến phục với người lính của những năm tháng chẳng thể nào quên. Ông Được đã được họ khoác cho chiếc áo xanh của người lính. Ông Được được khoác lại chiếc áo lính Một thanh niên xung phong của 43 năm về trước đến tận bây chừ mới được ghi tên vào danh sách những cựu thanh niên xung phong Việt Nam còn sống. Khi được cầm tấm thẻ chứng thực thanh niên xung phong trên tay, ông Được bật khóc. Mới đây ông cũng được cấp lại chứng minh quần chúng. # Và một cuốn sổ hộ khẩu ghi mỗi tên ông. Tuốt tuột những điều đó giúp ông Được từ một “Năm Khùng”, “Năm đơn chiếc” thành một công dân có tiếng tăm, quê hương… Tối qua, trước lúc chia tay chúng tôi để chuẩn bị đi nghỉ lấy sức cho ca mổ sắp tới, ông níu bàn tay tôi dặn dò: “Chúlà lính, nhớ nhé! Chú đương đầu ở đoàn 340, đoàn Trường Sơn, Cục Hậu cần miền B2 đấy. Đồng đội chú đã chết nhiều lắm… Chú nói thật đấy, không phải khùng đâu”. “Chú không cần tiền, không cần ăn ngon đâu, chú chỉ cần mọi người đừng gọi chú là khùng mà hãy gọi chú là lính. Cấp trên của chú là ông Đỗ Chính đấy. Cháu hãy nhắn giúp với đơn vị chú là chú còn sống đây nè. Chúlà một người lính đã hoàn thành trách nhiệm. Chỉ cần vậy thôi” – Từng câu nói day dứt như xát muối vào lòng người nghe! Trao đổi nhanh với Thiếu tá Ông Vĩnh Hòa, phó Lữ trưởng đoàn Lữ đoàn 384, binh đoàn 12 (tiền thân của đoàn 559, đơn vị cũ của ông Được), chúng tôi nhận được một thông báo đáng mừng. Thiếu tá Hòa cho biết: “Nguyện vọng của ông Được sẽ mau chóng được đơn vị đáp ứng. Qua thẩm tra ban đầu, chúng tôi đã tìm được tên ông trong danh sách những người lính từng dự đấu tranh của đơn vị. Tôi đã bẩm cấp trên để chỉ đạo tiếp việc rà soát lại hồ sơ sâu hơn nhằm có thông báo xác thực sớm nhất về đơn vị mà ông Được đấu tranh trước lúc “hy sinh”. Ông ấy mãi là một người lính”. AloBacsi.Vn |
Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013
Đặc biệt “Liệt sĩ trở về” tâm tư trước giờ phẫu thuật
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét