Ai có tiền thì chơi, không có thì nghỉ; nhiều chơi trội, ít dè xẻn
V-League có là “bãi rác”? So với quỹ chuyển nhượng (chưa nói lương, thưởng) 50 tỷ đồng (dự chi) của Becamex Bình Dương trong chiến dịch sắm sao ở mùa giải tới, những đội bóng con nhà nghèo sẽ là đối thủ của đất Thủ và gia đình bầu Hiển ở V-League 2014 như Kiên Long Kiên Giang, Sông Lam Nghệ An, Đồng Tâm Long An, Đồng Nai, Hùng Vương An Giang, Than Quảng Ninh và cả Vissai Ninh Bình, đứng ở đâu? Các năm trước, Vissai Ninh Bình cũng rất hăng hái trên thị trường chuyển nhượng, nhưng kể từ ít ra hai năm gần đây, với cơn bão tài chính, đội bóng này thông báo chỉ dùng kiếm 30 tỷ đồng/mùa, và như thế đã là nhiều.
Hoàng Văn Bình, một trong ba hảo thủ của Sông Lam Nghệ An vừa được tiền tỷ lôi kéo về Bình Dương Tiền rõ ràng không phải là vấn đề với các ông chủ Becamex, khi từ gần chục năm đổ lại, thời điểm những Thế Anh, Vũ Phong, Quang Thanh, Hữu Thắng, Trường Giang, Xuân Thành và Như Thành…, nhập Becamex Bình Dương, để làm nên một đội quân thắng lợi dưới triều đại Lê Thụy Hải, đất Thủ đã luôn là nhà vô địch tuyệt đối trên thị trường chuyển nhượng.
Việt Thắng, trung phong có giá 8 tỷ đồng, Phùng Công Minh (5 tỷ đồng), Kesley Huỳnh Alves (không dưới 3 tỷ đồng/mùa) và cả đồng đội của danh thủ Emmanuel Adebayor ở tuyển Togo, trung vệ Vincent Boussou, là những điển hình.
0? Ở xứ bò tót, bít tất những cầu thủ tốt nhất thế giới đều bị hút về Santiago Bernabeu (Real Madrid) hay Camp Nou (Barcelona). Chỉ với hai chức vô địch V-League (2007 và 2008), một lần á quân (2006), thêm lần vào bán kết AFC Cup 2009 được cho là kỳ tích của nền bóng đá cấp câu lạc bộ, là chưa đủ so với hàng ngàn tỷ đồng mà Becamex đã rót xuống bằng với khoảng thời gian đó.
Không chỉ mua đứt Trọng Hoàng, Văn Bình và Văn Hoàn với giá gần 20 tỷ đồng, trước đó, một nguồn tin không chính thức còn khẳng định, sân Bình Dương đã có Tấn Trường, Đình Luật và Amougou Nsi cho chiến dịch đòi lại ngôi vương ở mùa giải năm sau. Nếu dư thì cắt bớt vào năm sau, còn thiếu, có thể được bổ sung thêm”, một trụ cột của Becamex Bình Dương trước đây cho biết.
Tùy Phong Thể thao & Văn hóa cuối tuần. Bằng với tiềm lực tài chính mạnh, cùng một mối quan hệ rộng, đa số các đội bóng lớn đều nhận được sự ủng hộ của ban tổ chức hay các trọng tài.
Trong năm năm qua, các đội bóng của bầu Hiển đã giành bốn chức quán quân V-League, chỉ một lần ngôi quán quân được chia sẻ cho Sông Lam Nghệ An.
Bằng với sự cai trị gần như tuyệt đối (trên thị trường chuyển nhượng và cả bảng vàng thành tích) của Becamex Bình Dương và các đội bóng của bầu Hiển, liệu V-League có là một La Liga phiên bản 2.
“Nếu chúng tôi là Real Madrid, hẳn đội bóng đã không bị đối như thế”, cựu huấn luyện viên trưởng của Malaga, ông Manuel Pellegrini từng thốt lên, sau khi đội bóng của ông bị Borussia Dortmund loại khỏi tứ kết Champions League một cách tức tưởi ở mùa giải vừa qua. Tiền không phải là vấn đề… Thật lạ là trong thời buổi nền kinh tế khó khăn, với bóng đá đã chịu những liên đới trực tiếp từ ít nhất hai năm đổ lại, rất, rất nhiều các đội bóng bỗng mất tích, hoặc giải thể, ngưng hoạt động vô thời hạn…, thì Becamex Bình Dương lại như thể miễn dịch với cơm-áo-gạo-tiền.
Từ Tây Ban Nha, đến Anh, Ý, Pháp hay Đức, thậm chí cả ở sân chơi châu lục với giải đấu đỉnh cao Champions League, đều thế, huống hồ tại Việt Nam. Thế nên, người ta đã ví giải bóng đá cao nhất của Tây Ban Nha giống như một bãi rác, với phần còn lại chẳng thể đủ sức cạnh tranh cùng hai gã đồ sộ, từ ít ra một thập niên qua.
Nếu lấy cột mốc là bảy năm, ngôi cao nhất giải bóng đá hình chữ S gần như chuyện riêng của bầu Hiển và Becamex Bình Dương. Rất nhiều các cái tên thuộc tầm thương hiệu, trong dĩ vãng và cả ngày nay, được trải thảm đỏ về Thù Dầu Một và đã có cả một giai thoại bắt chước trữ xưa của đế chế La Mã, “mọi ngả đường đều dẫn về Becamex Bình Dương”.
Thiên hướng này còn có thể được tiếp ở mùa giải năm sau và năm sau nữa. Nói tóm lại là, đèn nhà ai nấy sáng! Việc hàng loạt các đội bóng phải giải tán vì khó khăn tài chính, cũng chẳng thể cáo buộc những anh nhà giàu như Becamex Bình Dương được. Vấn đề là những người làm bóng đá Becamex Bình Dương, như ông chủ toạ Hội đồng quản trị Công ty cổ phần bóng đá Bình Dương và cả ông giám đốc điều hành, đâu có phải móc tiền túi của họ ra, mà xót?! “Họ chỉ làm mỗi một công việc, đó là tìm cách tiêu tiền và hợp thức hóa các chứng từ.
\ Cơ chế bóng đá chuyên nghiệp (hẳn nhiên là kiểu của Việt Nam) mở ra, không thắt các câu lạc bộ phải kinh dinh có lãi sau một tuổi hoặc một chu kỳ tính bằng ba hay năm năm. Nó cũng giống như đầu tư mạo hiểm vậy, khi không ít các bản giao kèo trị giá nhiều tỷ đồng được đưa về sân Bình Dương, chỉ để đánh bóng băng ghế dự bị, hoặc cho mượn, hoặc nữa là bỏ.
Tôi lấy tỉ dụ như ở thời của chúng tôi trước đây, Becamex IDC rót xuống trung bình mỗi năm 70 tỷ đồng, lãnh đạo đội bóng phải chứng minh được số tiền ấy dùng cho việc gì (chưa nói hợp lý hay không).
Cuộc chơi cũng lắm công phu và bóng đá, có hay không sự công bằng?! Hỏi mà như đã giải đáp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét