Thật ra thì Hodgson cũng chẳng định chơi tiki-taka ở sân Olympic. Anh sẽ là lá chắn rất tốt cho hàng thủ, là người giữ nhịp và gắn kết, để đội khách không chơi rời rạc và thiếu ý đồ như tại Kiev. 1. Chiếc đầu băng đẫm máu của Terry Butcher hay Paul Ince, khuôn mặt biến dạng của Stuart Pearce và Steven Gerrard chạy như chơi phổi ở giữa sân, đó là những gì người Anh muốn thấy. Một điều chắc chắn, tuyển Anh của Hodgson sẽ không bao giờ là đội có thể chơi tiki-taka, chỉ cầm bóng nhiều và chuyền ban ngắn, nhất là trước những đối thủ mạnh, hoặc là vừa đủ mạnh, như Ukraine.
Hodgson đã sử dụng bộ 3 tiền vệ Gerrard, Frank Lampard và Jack Wilshere ở sân Olympic, trong khi đúng ra ông phải dành một chỗ cho Michael Carrick. Parker giờ đã là quá cố. Với Carrick trong đội hình lên đường, Hodgson sẽ có nhiều chọn lọc hơn hẳn giả dụ trận đấu diễn ra không như ý muốn (và cả như ý muốn).
Trần Trọng Thể thao & Văn hóa. Dựa trên những cơ sở đó, khá kỳ lạ là tuyển Anh đã không ra sân với tiền vệ trụ đúng nghĩa nào trong trận hòa không bàn thắng với Ukraine ở Kiev tối thứ Ba.
2. Tiền vệ của Manchester United không trẻ trung và hào hoa như Wilshere, không có những cú sút trái phá như Lampard và không hẳn là người tạo cảm hứng như Gerrard, nhưng anh có những phẩm chất mà tuyển Anh cần lúc này.
3. Huyền thoại bóng đá Anh Gary Lineker, trong khi tỏ ra quá khắt khe về kết quả của đội nhà, đã có lý khi cho rằng Hodgson chọn lựa hàng tiền vệ lên đường “trên cơ sở tăm tiếng thay vì năng lực”. Vấn đề còn nằm ở cự ly đội hình, sự đa dạng cấp thiết cho khu vực giữa sân và cả những kế hoạch B.
Đó là vị trí đã tạo nên những biểu trưng cho bóng đá Anh như Gerrard và Bryan Robson, và chính bởi chơi ở vị trí đó Scott Parker được trao giải Cầu thủ xuất sắc nhất năm 2011 theo bình chọn của các nhà báo thể thao Anh, bất chấp việc CLB West Ham mà anh đeo băng đội trưởng rớt hạng.
Sự có mặt của những James Milner, Theo Walcott, và cả Rickie Lambert trên hàng công trong đội hình lên đường cho thấy rõ ý đồ chơi bóng kiểu Anh của Hodgson, dù theo một cách tiêu cực và rụt rè hơn nhiều so với hồ hết các đội bóng tại Premier League.
Hẳn nhiên, chung cục thì Hodgson cũng có kết quả mà ông cần, nhưng khá vững chắc là tuyển Anh đã có thể làm tốt hơn trước Ukraine nếu có Carrick trong đội hình phát xuất. Những con số đó nói lên nhiều điều, và trận đấu ở Kiev là một bài học rõ ràng cho Roy Hodgson. Một cách tự nhiên, vị trí trình bày nhiều tính tranh đấu nhất trên sân là các tiền vệ trọng điểm.
Kiểm soát và chuyền bóng ư? Có thể để sau. Tam sư kiên cố đã có thể cân bằng và ổn định hơn ở tuyến tiền vệ với Carrick (hay thậm chí là Tom Cleverley), thay vì 3 tiền vệ đều có thiên hướng tấn công giẫm chân lên nhau, cả ba đều không chắc vai trò của mình là gì, và của các đối tác sẽ ra sao. Lẽ đó, việc thiếu một người đá trụ, một kiểu “thợ gánh nước” ở giữa sân sẽ phá hỏng phong cách và thời cơ thắng lợi của họ.
Người Anh không muốn gì hơn ngoài việc các cầu thủ của họ trình bày sự nam tính, ý thức quyết đấu không lùi bước và thỉnh thoảng là cả sự thô bạo trên sân. Gerrard thì vẫn còn, nhưng đương nhiên, vai trò của anh cả ở CLB và đội tuyển Anh không phải là kiểu một tiền vệ trụ máu lửa.
Thống kê cho thấy tiền vệ trụ của Man United có toàn bộ 159 hành động phòng thủ ở Premier League mùa trước (bao gồm cản phá đường chuyền, tắc bóng và xóa bóng), nhiều hơn bất cứ tiền vệ nào của Hodgson hiện thời (Gerrard là 119, Lampard 62, và Wilshere 33).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét