Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Tổ ấm của lạ lẫm những người mù.

Tự đi tìm khách, tự đi làm, khởi nghiệp rất khó khăn

Tổ ấm của những người mù

Những nhân viên làm việc trong trung tâm đều được học tiếng Anh và tiếng Nga. Một ngày 12. Từ đó tôi chọn nhân viên cho khách ăn nhập nhất”. Anh nhận xét: “Tay nghề của mọi người tương đối đồng đều, nhưng cũng có sự khác biệt.

Khi ấy 1 tháng nhiều nhất chỉ 10 khách”. Họ không làm liên tiếp mà xoay tua. Các thành viên trong trọng điểm có thể hiểu được những tiếng nói cơ bản để giao tiếp với người Nga. Luôn theo kịp thời đại  Năm 2005, 2 vợ chồng và 2 người bạn của anh Tuấn, mỗi người vay vốn tương trợ người mù được 40 triệu đồng và quyết định thuê cơ sở bây giờ ở đường Hoa Lư để hành nghề xoa bóp, bấm huyệt.

Mình hỏi tiếng Anh, họ giải đáp với mình bằng tiếng Anh, rồi mình giao lưu với khách yêu cầu họ nói tiếng Nga câu đó. ĐỨC THỌ. 500 lượt khách Nga và khoảng 1. Riêng tiền thuê nhà đã mất 15 triệu đồng/tháng, đặt cọc trước 6 tháng. Thấy khả năng và tính chịu thương, chịu khó của anh Tuấn, khách truyền tai nhau rồi họ tìm đến hoặc thuê anh xoa bóp, bấm huyệt.

Khi con còn nhỏ, anh mang con bằng cách gùi trước ngực như người dân tộc thiểu số thường làm. 000 đồng. Những khi rỗi rãi, anh Tuấn có thú vui dắt con mình là bé Phúc An đi học, đi chơi hay dạo phố. Tự trọng, anh phải làm không công để khách có thể hiểu mình. Mặc dầu phải dùng gậy để dò đường nhưng anh vẫn dắt con đi học cả lúc đi lẫn lúc về.

Không chỉ khách Nga mà du khách nhiều nước trên thế giới cũng đến. Người lớn nhất là ông Trân, 46 tuổi, có nghĩ suy: “Chúng tôi về đây như nhà mình vậy, tôi dù lớn tuổi nhưng khi về đây mới tìm được công việc ổn định và lâu dài, mọi người sống tình cảm lắm”.

Mọi người góp tiền cơm, mỗi tháng đóng 650. Thấy anh mù lòa, người ta không chỉ chối từ mà còn nói một cách thẳng cánh: “Mấy em chân dài, mắt sáng choang còn chưa làm được, huống chi người mù”. Đường đời chưa bao giờ bằng phẳng, kể cả với người bình thường.

Anh Tuấn (thứ ba từ trái sang) cùng các viên chức trọng tâm. Anh em quê miền Bắc có đặc điểm xoa bóp mạnh và nhanh, còn anh em ở miền Nam thì xoa bóp mềm mại, chậm chạp. Họ chung sống với nhau, không phân biệt khoảng, ăn chung, cùng tâm can vui vẻ.

Trọng tâm có tất thảy 26 viên chức đều là người mịt, đến từ nhiều tỉnh, thành như Cao Bằng, Lạng Sơn, Sóc Trăng, Cần Thơ… phần đông là người đồng bào dân tộc thiểu số như Tày, Nùng, Khmer, Chăm.

5 năm trở lại đây, mỗi tháng có hơn 1. Tôi đến nhiều ngân hàng vay vốn ưu đãi, nhưng rất khó khăn vì phương án trả nợ là một khó khăn khó vượt qua đối với người mù. Thành viên trẻ nhất trong trọng điểm là Hội, năm nay 21 tuổi.

Có đêm anh phải làm cho khách tới 1 - 2 giờ sáng mới lò mò dò gậy về đến nhà. Anh còn cho biết, trước kia khi đưa Phúc An đi học thường nghe nhiều người đi đường cười cợt: “Ông mù kìa, ông mù kìa”. Anh Tuấn cũng hỗ trợ thêm thực phẩm. 700 khách Việt Nam đến 2 trung tâm của anh Tuấn để massage. Nhưng là một người cha, nếu để con phải hổ ngươi vì mình là không được nên anh không ngại ngùng đưa con đi học mỗi ngày, đợi con sớm hơn những phụ huynh khác.

Cách đây 8 năm, giá này không hề rẻ. Dưới trời mưa gió, anh phải gõ cửa từng nhà. Hiện, mỗi tháng thu nhập bình quân của 2 trung tâm massage do anh làm chủ vào khoảng 180 - 200 triệu đồng. Người nào biết tiếng Anh thì học tiếng Nga càng thuận tiện.

Cách đây khoảng 11 năm chỉ có 4 - 5 người mù làm công việc xoa bóp ấn huyệt ở Nha Trang.

000 đồng cho 2 bữa ăn chính. Các cơ sở khác cho nhân viên làm giống nhau, nhưng với anh không ép để phát huy lợi thế riêng của mỗi người. Theo thủ tục, anh Tuấn tự mình rà tay nghề của anh em bằng cách nằm xuống cho anh em xoa bóp.

Anh Tuấn cho biết: “Mọi người đều nói được tiếng Nga, khi người ta nói thì mình nhớ và người ta chỉ thêm cho mình. Giờ đây, cũng tại nơi đó, anh lại nghe người ta nói: “Phúc An ơi, bố kìa, chạy ra với bố đi”. “Hồi đó phòng không có máy lạnh, đồ đạc, nhà cửa thô sơ nhưng khách vẫn đến. Nhưng nhà băng NN-PTNT chấp thuận, vì có ưu đãi như trả trước mà không bị phạt, thời kì cho vay 7 năm, trả theo tháng”, anh Tuấn tâm sự về thời gian mới khởi nghiệp của mình.

Hiện giờ, du khách Nga đến Nha Trang du lịch rất đông. Anh tâm tình: “Bây giờ và sau này, dù con tôi có đi học xa đi nữa, tôi vẫn sẽ ngay đón đưa và đến thăm con tôi ở trường. Từ năm 2007, mỗi tháng có khoảng 200 - 300 người Nga đến trọng điểm của anh Tuấn massage. Bước vào cửa ngõ trung tâm massage cao 4 tầng của anh ở đường Hoa Lư, TP Nha Trang, điều trước nhất đập vào mắt khách là hàng chữ tiếng Nga ngay ở cổng chào.

Tuốt luốt mọi người sau khi làm việc đều ngủ nghỉ tại 12 Hồng Bàng và 34 Hoa Lư. Cùng nhau nương nhờ  Một ngày làm việc của họ kéo dài từ 8 giờ đến 22 giờ 30. 000 đồng. Mỗi người thu nhập thấp nhất 2,5 triệu đồng, nhiều nhất khoảng 4 triệu đồng, có tháng cao điểm - tháng nghỉ đông của người Nga - có khi lên đến 250 phiếu công/người, 1 phiếu công tương đương 29.

Để có được 2 cơ sở xoa bóp ấn huyệt khang trang như ngày hôm nay, anh Tuấn đã phải bắt đầu từ những “con số âm”. Chúng mình ghi nhớ và học được”.

Tôi phải để con tôi, bạn bè của nó và cả từng lớp này thấy được tôi là cha nó, dù mù thì tôi vẫn là cha nó, để nó không tủi hờn, không bị kỳ thị”. Thảy mọi thành viên khi đến làm việc đều đã có chứng chỉ hành nghề. Anh Tuấn nhớ lại: “Ngày ấy tôi đi một mình. Anh Tuấn khởi nghiệp mà không có bao lăm vốn liếng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét