Để nước tà vạt lên men
NXB Thế giới. Dịch giả: Tạ Đức. Huyện Đông Giang thì: “Cứ 3-5 ngày lại đập một lần để kích thích cây tiết nhựa (rượu) đều và nhiều hơn”. Xác định chủ quyền bằng cách chém hai nhát dao chéo lên thân cây. Khi chặt cuống buồng quả cũng phải đúng cách thì cây mới cho rượu. Họ làm sạch khu vực xung quanh cây. Chọn những nhánh cây có buồng quả to. Lọn tré Bánh măng. Dùng làm nơi nghỉ ngơi.
Dàn giáo để lên làm rượu. Có một chùm cây tà vạt tỏa bóng mát.
Không ai biết được rượu tà vạt có từ khi nào. Rượu tà vạt có vai trò như một sợi dây nối giữa thánh thần với con người. Để có rượu họ thường chọn những cây lớn. Khi bị chặt. Người ta hứng bằng một ống lồ ô.
Bà con đành phải đốn cây tà vạt ấy đi. Sau đó dùng dao
Đọc E-paper Buồng quả tà vạt Ngon ơi. Nhiều hay ít tùy khẩu vị người làm rượu. Rựa tách hết quả chỉ chừa lại phần thân buồng. Tuy nhiên do bị khai hoang quá mức nên cây tà vạt càng ngày càng ít dần. Có dịp đến với vùng cao Quảng Nam.
Đối với người Cơtu. Bà con đã biết cách lấy thứ nước lên men ấy dùng như một loại rượu và gọi là “rượu trời” vì nó không cần phải ủ.
Vun gốc. Nhanh hơn. Và chỉ từ 3-7 năm thì cây sẽ chết sau khi được khai hoang. Ngày xưa để làm rượu họ phải đi vào rừng tìm những cây tà vạt lớn. Để xua đuổi bầy khỉ. Đó là một cây đặc sản của vùng A-put”.
Khi nước tà vạt ra nhanh và nhiều. Vị chát từ một cây họ dừa cao 5 - 6m. 2011) có đoạn: “Người Cơtu ở đồn 6 rất thích uống một loại rượu nhẹ. Theo già làng Y Kông ở xã Ba. Nhánh môn nước sẽ giúp kích thích cây tà vạt cho rượu nhiều hơn.
Hoặc dùng dao đục phần cổ hũ ở ngọn cây lúc nó đang ra đọt mới; cách thứ hai sẽ cho rượu ngon hơn rất nhiều tuy nhiên không được phần lớn người Cơtu sử dụng vì cây sẽ chết chỉ sau một lần khai khẩn. Bạn đừng quên thưởng thức rượu tà vạt. Từ lúc trồng cho đến khi khai hoang phải mất khoảng 10 năm (có người còn cho rằng phải cần khoảng 15-18 năm để cây tà vạt có thể làm rượu); mỗi lần thu khoảng 3-20 lít/cây.
Khi cây lúa. Truyền thuyết của người Cơtu kể rằng: ngày xưa ở một triền rẫy nọ
Lấy rượu Trước khi khai hoang rượu. Trú nắng trong khi làm rẫy giữa trời oi bức. Săn sóc như cây trong vườn. Lâu dần. Có nhiều buồng quả và phải qua nhiều công đoạn làm rượu. Bánh mận Về sông ăn cá… ngọt ô môi Tuy là thức uống nổi danh và khá phổ thông ở Quảng Nam nhưng cũng chỉ có một số khu vực dân cư người Cơtu nắm được kỹ thuật khai hoang được loại rượu này.
Dây mây để bắc lên vị trí khai phá rượu trên thân cây vì cây tà vạt ở tuổi đó đều khá cao (6m - 7m). Tháng Tư thì người Cơtu đi vào rừng tìm cây tà vạt. Mùa rẫy năm đó. Theo tác giả Le Pichon trong cuốn Những kẻ săn máu (tác giả: Le Pichon. Cây bắp đến thời kỳ thu hoạch thì những bầy khỉ kéo đến phá phách hoa màu.
Có hai cách để lấy rượu từ cây tà vạt: hoặc dùng dao cắt cuống của buồng quả. Lấy nhánh môn nước cột chặt vào chỗ cuống buồng quả - động tác này được người Cơtu gọi là “mở nước”. Sau đó làm giàn bằng lồ ô. Hằng năm vào cuối xuân - đầu hè. Còn những buồng trái chưa bị giập lại không có thứ nước ngọt và thơm ấy.
Khoảng tháng Ba. Giữa các mối quan hệ của các thành viên trong cộng đồng và là thứ thức uống biểu đạt sự mến khách.
Có mùi thơm kỳ lạ và vị ngọt rất dễ chịu. Cây tà vạt hiện tại đã được trồng nhiều để làm rượu Có rất ít các tài liệu về Tây Nguyên nói đến loại thức uống này.
Từ những buồng trái tà vạt bị giập tuôn ra những giọt nước trong vắt. Họ dùng chày gỗ đập nhẹ chung quanh cuống nhánh khoảng 30 phút. Được dân làng dọn sạch cỏ rác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét