Bấy lâu chúng tôi cũng vẫn có những nỗi buồn về bức tranh không sáng sủa của sân chơi, đồ chơi và các loại hình văn hóa cho con trẻ”
Nếu không cẩn thận, với độ phủ sóng rộng của những cuộc thi thố có nhiều lăng xê tài trợ này, chúng ta sẽ có một thế hệ thiếu nhi “mất tuổi thơ”, một đời thiếu nhi bị già hóa. Một từng lớp biết đầu tư cho con nít hôm nay, chính là một từng lớp phát triển vững bền lành mạnh trong tương lai.
Ủy ban có định kiến nghị gì với Quốc hội và Chính phủ để vấn các nguồn lực tầng lớp tham gia lĩnh vực này? - Trước hết, chúng ta cần xem xét lại hệ thống các cơ quan hệ trọng và chịu bổn phận về chăm chút thiếu nhi cả vật chất và tinh thần trong hệ thống hành pháp. Đầu tư cho những sản phẩm văn hóa thiếu nhi không sinh lời trước mắt, không có lợi nhuận đong đếm được từ những cuốn sách, bộ phim thiếu nhi về những tâm hồn cao thượng, từ những bài hát ca ngợi vẻ đẹp đồng lúa cánh rừng quê hương, từ những vở kịch đồng dao ngộ khiến các em yêu thú vật cây cỏ.
Dự kiến sẽ có những cuộc giám sát chuyên đề về phát triển sản phẩm văn hóa cho trẻ nít bằng các loại hình khác nhau: đọc, hội họa, nghe - nhìn. Cá nhân tôi cũng như nhiều thành viên của Ủy ban VHGDTTNNĐ của Quốc hội đã nhiều lần chất vấn sau các cuộc giám sát và đã kiến nghị Chính phủ lưu ý ba vấn đề quan trọng: tăng cường sáng tác cả ba loại hình sân khấu, điện ảnh, văn học cho trẻ mỏ; tăng cường xây dựng khu vui chơi, điểm vui chơi trẻ thơ; tăng cường dài, lớp học mầm non.
Sắp tới, một số đại biểu Quốc hội là thành viên của ủy ban sẽ chất vấn các cơ quan có bổn phận của Chính phủ về vấn đề này. Đồ chơi Trung Quốc hấp dẫn sinh động nhưng phần lớn là sản phẩm bạo lực: gươm đao, súng ống, chiến binh. * Cả nước hiện có tới hơn 200 kênh truyền hình nhưng tỉ lệ chương trình cho thiếu nhi thì thời lượng ít, hình thức nghèo nàn. Ủy ban sẽ đặt vấn đề này với Đài truyền hình VN - một cơ quan của Chính phủ.
Nếu không cẩn thận, ta sẽ có một đời thiếu nhi “mất tuổi thơ”, một đời thiếu nhi bị già hóa Đồ chơi đã thiếu, sân chơi, khu vui chơi càng thiếu hơn. Phải có sự liên kết thì mới có chính sách hợp nhất và lâu dài được. Thứ hai: giảm đến mức thấp nhất thuế thu nhập doanh nghiệp cho những cá nhân, tổ chức nào sinh sản truyền bá sản phẩm văn hóa cho thiếu nhi.
Các bộ ngành thiếu một sự liên kết, hỗ trợ với nhau trong mối quan hoài chung: vì trẻ con. Không có rạp thì các chương trình ca nhạc, sân khấu thiếu nhi cũng không thể có đất diễn thẳng thớm nên không thể dàn dựng liên tiếp chương trình được, nghệ sĩ chuyên trình diễn cho thiếu nhi vì thế cũng sẽ thưa vắng dần.
Nói chung, tư duy xã hội đang bị nghiêng về “lực hấp dẫn” của kinh tế mà các thể chế văn hóa dành cho thiếu nhi không đủ sức mạnh để thăng bằng nổi. * Ông có thể cho biết đánh giá cụ thể hơn của ông về số lượng và chất lượng của những sản phẩm văn hóa dành cho thiếu nhi được sản xuất, in ấn, phát hành hằng năm? - Chúng ta có Luật bảo vệ và coi ngó thanh thiếu niên nhi đồng rồi, các cơ quan trông nom trẻ thơ từ trung ương đến địa phương cũng đã có rồi, nhưng các thể chế văn hóa và các hoạt động văn hóa, các sản phẩm văn hóa lại chưa có được bao lăm.
Ủy ban VHDGTTNNĐ đã đề nghị Chính phủ giải trình về tình trạng có quá nhiều khu dân cư, khu thành thị mới mọc lên nhưng tỉ lệ đất dành cho bất động sản, nhà hàng, khách sạn là quá lớn so với khu vui chơi thiếu nhi, hí trường, câu lạc bộ, rạp chiếu phim.
Các khán giả nhí dự trò chơi trên sàn diễn chương trình Tuổi thần tiên hồi tháng 7 - Ảnh: Gia Tiến Ông Lê Như Tiến - Ảnh: Võ Văn Thành Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa - giáo dục - thanh thiếu niên nhi đồng (VHGDTTNNĐ) của Quốc hội Lê Như Tiến khẳng định như vậy trong cuộc trò chuyện cởi mở với tuổi xanh.
Một thị trường văn hóa tưởng như dễ dàng hơn cho thiếu nhi là sách báo đúng là cũng lâm vào cảnh ngộ na ná. Mấy chục triệu thiếu niên nhi đồng mà chỉ có một NXB dành riêng cho các em là NXB Kim đồng. Trước kia, chúng ta có một ủy ban bảo vệ và chăm sóc trẻ nít (cơ quan ngang bộ trực thuộc Chính phủ) nhưng giờ đối tượng trẻ em được chia nhỏ nghĩa vụ cho nhiều cơ quan: vui chơi tiêu khiển do Cục Văn hóa cơ sở Bộ VH-TT&DL chịu bổn phận, trông nom do Bộ LĐ-TB&XH, sách báo do Bộ Thông tin - truyền thông, học hành do Bộ Giáo dục - đào tạo, chống bạo hành xâm hại do Bộ Công an, hoạt động đoàn thể có Đoàn TNCS Hồ Chí Minh.
Hệ thống truyền hình phần lớn vẫn hoạt động bằng ngân sách nhà nước và không thể “thả nổi”, coi nhẹ nghĩa vụ với khán giả nhỏ tuổi của mình.
THU HÀ thực hiện Tin bài liên hệ: Kỳ 1: Nhạc thiếu nhi: nhìn từ giọng hát nhí Kỳ 2: Khi âm nhạc chưa là bạn Kỳ 3: Hết hè thì cũng hết phim Kỳ 4: sân khấu cũng giật gấu vá vai Kỳ 5: Quá ít tác phẩm cho thiếu nhi, chặc lưỡi in sách nước ngoài. Rạp chiếu phim cũng ít, phim thiếu nhi phần đông là phim ngoại. Nếu có kênh dành riêng cho mình thì hầu hết là hoạt hình nước ngoài, những chương trình giải trí thuần tuý, kích thích trí tò mò, đôi khi có cả bạo lực
Các cuộc thi sáng tác dành cho trẻ mỏ cũng ít dần, các văn nghệ sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ tham dự viết vẽ cho các em cũng không còn mấy người mặn mòi máu nóng. Ủy ban đã bao giờ có ý kiến với ngành truyền hình cũng như đã có một góp ý giải pháp nào cho kênh quảng bá rất quan yếu này? - Đúng là hiện tại, số lượng kênh truyền hình quá nhiều nhưng dành cho con nít quá ít cả về thời lượng và chất lượng.
Các chương trình truyền hình thiếu nhi, như báo chí đề đạt và cá nhân chủ nghĩa tôi cũng nhận thấy, hồ hết đều áp đặt tư duy của người lớn, không nói bằng tiếng nói của các em, nặng về bảo ban. Ông Tiến san sớt: “Với nhân cách phó chủ nhiệm Ủy ban VHGDTTNNĐ Quốc hội - cơ quan giám sát các hoạt động bảo vệ trông nom thanh thiếu niên nhi đồng của Chính phủ, tôi có theo dõi loạt bài “Còn ai chơi với trẻ thơ” trên báo Tuổi Trẻ từ ngày 4-8.
Cho nên, chúng tôi dự định sẽ tụ hội đủ các dữ liệu để tiến tới trong tương lai gần có thể kiến nghị Chính phủ. Ngoài ra còn có nguyên tố hóa chất độc hại.
Tuổi xanh đã đi đúng và trúng. NXB lại cũng đang chật vật chống chọi với thị trường và vẫn phải in truyện tranh nước ngoài để gánh cho những ấn phẩm có tính giáo dục cao như cổ tích, khoa học, thơ.
Các ấn phẩm cho thiếu nhi của nhiều đơn vị xuất bản khác cốt tử là truyện tranh nước ngoài, nhiều nguyên tố lai căng, bạo lực.
Đây cũng chính là vấn đề tôi quan tâm lâu nay. Một số lớn các em tìm đến game online và những loại hình nghe nhìn phản cảm khác.
* Dân số VN là dân số trẻ, tỉ lệ thiếu niên, nhi đồng dưới 15 tuổi hiện chiếm gần 40% dân số, thế mà chúng ta mới chỉ có một NXB Kim Đồng và không đến năm đầu báo dành riêng cho lứa tuổi này (tỉ lệ tác phẩm cho thiếu nhi của NXB Trẻ và nhà hát tuổi xanh luôn dưới 50% so với tổng số sản phẩm văn hóa in ấn và biểu diễn).
Các tác phẩm thổi vào tâm hồn con trẻ những tình cảm thuần khiết và đủ sức hấp dẫn các em ngày một lác đác. Nếu có tổ chức sân chơi thì lại để các em ăn mặc hóa trang già dặn, thi chống chọi giành hơn thua, những cái đó về lâu về dài sẽ tác động thụ động đến tâm hồn phong phanh nhạy cảm của trẻ con.
Phải nói thẳng là vừa thiếu về số lượng vừa yếu về chất lượng. Người lớn đang chiếm giữ màn ảnh tivi và con nít bị bắt phải nghe - nhìn những sản phẩm ý thức không hợp lứa tuổi.
Không có chương trình hay cho mình thì các em buộc phải tìm đến băng đĩa, mà chất lượng băng đĩa còn nhốn nháo khôn lường hơn. Ủy ban VHGDTTNNĐ đã bao giờ chất vấn các cơ quan hữu quan về vấn đề này chưa và có ý định đưa ra bàn tại Quốc hội không? - Chúng ta tự hào với tỉ lệ dân số vàng - dân số trẻ, lực lượng lao động kế cận dồi dào - điều kiện để phát triển kinh tế từng lớp tốt hơn hẳn các nước có dân số già, nhưng những sản phẩm ý thức chúng ta dành cho lực lượng chủ nhân ngày mai đó lại quá ít ỏi.
Để đảm bảo các quyền cơ bản của trẻ thơ: quyền được trông nom, quyền được học hành và quyền được vui chơi. * Văn hóa phẩm cho thiếu nhi không phải là sinh lợi trước mắt mà là cái lợi lâu dài, cho toàn tầng lớp. Và cũng sẽ có những cuộc giám sát với báo chí - truyền hình. Ai cũng có một phần nghĩa vụ nhưng thiếu một cơ quan manh mối, thiếu một nhạc trưởng trong lĩnh vực này.
Thứ nhất: chủ động đầu tư bằng nguồn ngân sách cho các sản phẩm văn hóa lành mạnh phục vụ thiếu nhi, không quá trông chờ vào các nguồn từng lớp hóa. Báo chí cho lứa tuổi này cũng không đếm hết số ngón tay trên bàn tay. Cụ thể dễ thấy nhất là đồ chơi trẻ em, theo thống kê thì trên thị trường có tới 80% đồ chơi trẻ nít có xuất xứ nước ngoài, mà đốn là từ Trung Quốc, 20% đồ chơi VN thì vừa đơn điệu về mẫu mã vừa nghèo nàn về số lượng.
Suốt mấy chục năm qua, hầu như số rạp hát xây mới không đáng kể, nói gì rạp hát dành riêng cho thiếu nhi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét